Chuyện dậy con từ xưa nay luôn luôn là chủ đề hot trên những “diễn đàn” cuộc sống. Tất nhiên rồi, suy mang lại cùng, mọi sự việc nảy sinh bên trên đời này đều bắt nguồn từ 3 nguồn cội chính: mức độ khỏe, chi phí bạc, côn trùng quan hệ. Mà mối quan hệ giữa phụ huynh – con cháu lại là mối dây links gần gũi, gắn kết nhất cơ mà chẳng ai hoàn toàn có thể chối bỏ. Không một ai là hoàn hảo, nên phụ huynh cũng ít nhiều lần “hoang mang” trong cách dạy con của mình. Để rồi các bậc phụ huynh tìm đến những nguồn kỹ năng về những phương pháp dạy con sao cho chuẩn mực.

Bạn đang xem: Nhìn cây sửa đất nhìn con sửa mình


Có thể thấy, những phương thức dậy con cũng cực kì phong phú: dạy con kiểu do Thái, giao diện Mỹ, kiểu dáng Nhật, hình trạng Đức, vẻ bên ngoài Pháp…

Quy tắc dậy con cũng hoàn toàn có thể được các chuyên gia liệt kê ra sản phẩm trăm, thậm chí là hàng nghìn.

Nếu gọi sách, tra cứu tòi bên trên Internet không giúp giải quyết và xử lý vấn đề, hoàn toàn có thể tham gia phần lớn khóa học, khóa huấn luyện với hầu như chương trình từ căn bản đến sâu xa đủ cả.

Quả thật, ko sai khi nói rằng, “nghề” làm cha mẹ là trong số những nghề gian nan, nai lưng ai nhất. Nghề này cũng tương tự bao nghề, muốn giỏi thì rất cần được học. Nhưng học kiểu gì rồi cũng được, chỉ cần cha mẹ đừng quên một điều.

Làm phụ huynh không chỉ cần chuyệnDẠY CONmà còn là một việcRÈN MÌNH.

Bởi, hành trình sát cánh đồng hành nuôi dạy con cũng đó là hành trình trở nên tân tiến của chính tía mẹ. Tất cả câu: sinh con rồi bắt đầu sinh phụ thân – bé bạn chính là người giúp đỡ bạn vào “nghề” làm bậc sinh thành. Bởi vì sự mở ra của nhỏ cái, cha mẹ cũng có động lực để học hỏi và chia sẻ và có tác dụng cho phiên bản thân trở nên tốt hơn. Tự những biểu lộ của nhỏ cái, chúng ta mới hoàn toàn có thể thấy được bản thân là một bố mẹ như chũm nào.

Dân gian tất cả câu: quan sát cây sửa đất, nhìn nhỏ sửa mình. Khi bạn trồng một cái cây, thấy lá bên trên cây rubi đi, bạn biết rằng đất sẽ khô, cần bọn họ tưới nước. Trong vượt trình cứng cáp của trẻ, trong khi thấy trẻ gặp mặt vấn đề, hãy từ bỏ hỏi: hợp lý “đứa trẻ” bên phía trong tôi cũng đang gặp vấn đề?

Con mẫu là tấm gương bội phản chiếu hình ảnh của bố mẹ chúng. Nhà giáo dục và đào tạo Suhomlinski từng nói: “Mỗi khi nhận thấy con trẻ đó là lúc ai đang nhìn thấy thiết yếu mình. Chúng ta dạy con bạn cũng chính là đang tu sửa thiết yếu mình”.

Bố chị em cẩu thả – bé bừa bãi
Bố bà mẹ nói các – con thấy nhờn
Bố mẹ kêu ca – nhỏ hay phàn nàn
Bố người mẹ ham nghịch – con thích tận hưởng thụ
Bố người mẹ to tiếng – Con cãi bướng
Bố người mẹ chê bai – con phán xét
Bố bà mẹ bốc đồng – con bộc phát
Bố người mẹ can thiệp – bé buông bỏ
Bố chị em huyễn hoặc – con ngộ nhận
Bố chị em áp để – bé bất cần
Bố mẹ lành mạnh và tích cực – con tự tin
Bố bà mẹ điềm đạm – con lắng nghe
Bố mẹ nhún nhường – nhỏ lễ phép
Bố bà bầu rộng lượng – con hiểu chuyện
Bố mẹ định hướng – nhỏ tự lập
Bố mẹ kiên trì – Con không ngại khó
Bố người mẹ nguyên tắc – bé ý thức
Bố người mẹ cởi mở – nhỏ thân thiện
Bố mẹ khiêm tốn – bé ham học hỏi
Bố mẹ uyên thâm – con cháu thông minh

Nuôi dậy con cái cần một chút khéo léo, một chút ít kiên nhẫn, một ít vị tha… người ta thường thêm thắt vào mẫu túi hành trang mái ấm gia đình mà mỗi người chuẩn bị lên chức "bố", "mẹ" những đức tính không giống nữa.


Vậy nhưng “mỗi cây mỗi hoa, mỗi công ty mỗi cảnh”, ko hề gồm một mẫu đáp án phổ biến nào cho chuyện bên của tất cả. Và chỉ chúng ta mới biết phải vậy đổi thế nào, uốn nắn bản thân mình thế nào để đem lại nụ cười cho nhỏ trẻ, hạnh phúc mang đến mái ấm gia đình.
Nhớ những ngày cuối năm học chuẩn bị bước lịch sự kỳ nghỉ hè, con gái 5 tuổi của tôi bất chợt mắc tật “tiểu láu”. Dịp cuối tuần ở nhà, tôi mới phân phát hiện ra bé thường đi vệ sinh liên tục. Hỏi thì nhỏ bảo con muốn đi tiểu nhưng lượng nước tiểu không nhiều. Nghiêm mặt, tôi khe khắt hỏi chuyện cả ngày ở lớp con tất cả thường xuyên như vậy không, con nhỏ xíu lấm lét gật đầu.
Tôi rét giận đe nẹt bé về kinh nghiệm đi tiểu nhiều lần sẽ tạo ra nhiều hệ lụy sau này. Tôi nôn nóng la mắng con chấm dứt loại tật xấu vừa mới nảy sinh khoảng một tuần nay. Suốt nhì ngày nghỉ cuối tuần, tôi để ý theo dõi bé từng chút và phát hiện ra con hoàn toàn không lặp lại biểu hiện ấy.
Sáng ngày sau đưa bé đến lớp, tôi cố dịu giọng nhắc nhở con đừng lặp lại hành động “tiểu láu”. Vậy nhưng mà tan học, khi vừa đến cửa lớp đón con, con bé nhỏ nhìn ra thấy mẹ lại vội quà xin thầy giáo vào phòng vệ sinh. Lửa giận trong thâm tâm tôi bừng lên. Tôi xách cặp con và đi thẳng ra lấy xe, không nói với con lời nào. Con nhỏ bé dường như cảm nhận rõ hơn về cơn giận của mẹ, lủi thủi theo sau.
Khi bé leo lên yên ổn sau, tôi thấy ánh mắt vừa buồn vừa sợ vừa lo của nhỏ nhìn mình. Lòng nhoáng chút bối rối, nhưng tôi cũng buông thõng câu đe nẹt “Về nhà với ăn roi”. Xe lăn bánh trên bé đường từ trường về đơn vị khoảng năm cây số. Như một thước phim tảo chậm, từng mảng miếng ký kết ức lại hiện lên chắp vá vào đầu, in hằn ánh mắt sợ sệt, khuôn mặt lo lắng của con…
Đến xẻ ba, thay vày rẽ trái để về nhà, tôi cù ngược lên phố. Con bé bỏng ngồi sau vẫn lặng thin thít. Xe cộ dừng lại trước quán coffe đẹp nhất nhỏ đường Nhật Lệ. Bé xíu con líu ríu theo chân mẹ vào quán. Tôi gọi cho khách hàng một ly cafe và một ly kem mang lại con.
Đến tận cơ hội này, con bé mới khoe nụ cười toe toét bày ra nguyên hàm răng sún. Khuôn mặt nhỏ bừng sáng với đôi môi chúm chím hỏi khéo: “Ồ! không phải ăn roi mà lại là ăn kem vậy ta?”. Cơn giận suốt mấy ngày qua trong tôi chảy biến hẳn, tôi và nhỏ cùng nói về mẫu tật “tiểu láu” vào một không khí khác, trung ương thế khác.
Không còn là một một người mẹ hỏi dồn dập, một đứa nhỏ sợ hãi trả lời cơ mà hai mẹ con thủng thẳng ăn kem và cười. Con kể bản thân và những bạn thường rủ nhau vào trong nhà vệ sinh bắt muỗi rồi quen chân. Với lại buổi trưa nhỏ thường không ngủ được, thế là kiếm cớ xin cô giáo mang lại đi vệ sinh. Còn chuyện “tiểu láu” hễ quên thì thôi, còn cứ nhớ ra là muốn đi tiểu. Mẹ càng la mắng nhiều, càng lo lắng nhiều là càng đi tiểu nhiều.
Rủ rỉ lù khù khuyên nhỏ suốt buổi chiều muộn, nhỏ hứa sẽ cố gắng ko “tiểu láu” nữa. Nhì mẹ nhỏ trả tiền mang đến chỗ ngồi đồ vật lạnh giữa không gian ăm ắp nắng khô cứng vàng cùng hầm hập rét gần một trăm nghìn. Mẹ nhăn mặt bảo lần đầu tiên nhì mẹ con xài sang quá.
Nhưng chẳng tiếc tiền nhiều đâu, bởi đổi lại là nụ cười tươi tắn, vẻ mặt rạng ngời, ánh mắt tự tin của con mới là điều cực hiếm nhất. May quá! Nếu chạy xe cộ về thẳng nhà, cha roi là nhỏ số ít nhất dành riêng cho con, nước mắt con, nước mắt mẹ giàn giụa và chiếc tật “tiểu láu” cũng chẳng thể nào sửa được.
Và giờ thì quán nước sang trọng trọng trên nhỏ đường ấy bỗng được nhì mẹ nhỏ đặt đến một cái brand name mới toanh: “Quán ăn roi”! Như một kỷ niệm đẹp, một cam kết ức mỹ miều dặn người mẹ như tôi bình tĩnh hơn, nhẫn nại hơn, yêu thương thương nhiều hơn.

Xem thêm: Luật Thi Hành Án Dân Sự Sửa Đổi 2014, Văn Bản Hợp Nhất Số 09/Vbhn


Nhìn cây sửa đất, nhìn nhỏ sửa mình… Nụ cười của bé làm tôi phải vắt đổi.
*

gia đình dấu yêu: Khi nhỏ mon men cái đẹp

Rồi ngẫu nhiên một ngày nọ chúng ta phát hiện bé bỏng con công ty mình tháng men làm đẹp, ưng ý soi gương, ưa bác diện và mê mẩn son phấn, các bạn sẽ ứng xử cầm nào? quát mắng mắng, phòng cấm hay ủng hộ, định hướng?


*

Tổng biên tập: Nguyễn Ngọc Toàn

Phó tổng biên tập: Hải Thành

Phó tổng biên tập: Đặng Thị Phương Thảo

Phó tổng biên tập: Lâm Hiếu Dũng

Ủy viên Ban biên tập - Tổng Thư ký tòa soạn: nai lưng Việt Hưng